Điện Càn Thành (Phú Xuân, Huế)
Điện Càn Thành là chính tẩm của các vị hoàng đế triều Nguyễn, tọa lạc ở trung tâm Tử Cấm thành Huế, đây là không gian sinh hoạt riêng tư, nơi nhà vua nghỉ ngơi và xử lý các công việc thường nhật trong phạm vi hậu cung.
Địa chỉ: Phú Xuân, Huế

Mô tả di sản
Điện Càn Thành là chính tẩm của các vị hoàng đế triều Nguyễn, tọa lạc ở trung tâm Tử Cấm thành Huế, đây là không gian sinh hoạt riêng tư, nơi nhà vua nghỉ ngơi và xử lý các công việc thường nhật trong phạm vi hậu cung.
Danh xưng “Càn Thành” xuất phát từ quẻ Càn trong hệ thống Bát quái (Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài), tượng trưng cho trời và quyền lực tối thượng của đế vương, mang ý nghĩa chí dương.
Trước khi mang tên Càn Thành, công trình này vốn được gọi là điện Trung Hòa. Hiện nay, Điện Càn Thành chỉ còn là phế tích nền móng.
Nguyên thủy, khu vực này mang tên là điện Trung Hòa, được khởi dựng vào tháng 4 năm Gia Long thứ 10 (1811) và hoàn thành vào tháng 7 cùng năm, đây là một trong những kiến trúc sớm hình thành khá sớm trong nội cung triều Nguyễn.
Đến năm Minh Mạng thứ 14 (1833), triều đình tiến hành xác lập lại quy chế không gian nội cung, chính thức phân định khu vực phía trước điện Trung Hòa là cung Càn Thành, còn khu vực phía sau là cung Khôn Thái. Ban đầu, Đại Nội chưa có tên các cung, Đại Nam thực lục chép:
“Từ điện Trung Hòa trở ra đằng trước là cung Càn Thành, đằng sau là cung Khôn Thái. Từ điện Trung Hòa và điện Cần Chánh cùng với phối điện hai bên tả hữu đến hành lang giải vũ, đường, các, chung quanh đều thuộc về cung Kiền Thành. Các điện, đường, viện, vũ ở đằng sau điện Trung Hòa đều thuộc cung Khôn Thái”.1
Tháng 8 năm Minh Mạng thứ 20 (1839), điện Trung Hòa được đổi tên thành điện Càn Thành (Kiền Thành), Đại Nam thực lục chép:
“Đổi tên điện Trung Hoà ở cung Kiền Thành là điện Kiền Thành (điện Trung Hoà là tên đã có từ cổ, nay không muốn lại bắt chước, nên đổi đi)”2



